Bà dẫn chứng khu Bình Quới - Thanh Đa đã 30 năm, người dân chờ nửa đời người nhưng dự án vẫn chưa thực hiện. Hay như chuyện nước sạch, bà Tâm cho biết chương trình nước sạch đã được TP.HCM vào cuộc nhanh chóng. Nước sạch TP không thiếu nhưng một số người dân
1: Nhà thơ nhận ra rằng đôi khi mình, những đứa con còn quá hờ hững, quá vô tâm với mẹ. Người mẹ già đã bao mong chờ, bao yêu thương dành cho con nhưng con lại cứ mải đi, mải xa rời.
Nội dung phim xoay quanh chàng mồ côi tên Đông (Trường Giang) vốn không nhà cửa, gia đình và hạnh phúc duy nhất là được ở bên bạn gái (Nhã Phương đóng) nhưng cuối cùng lại bị cô bỏ rơi. Các thành viên trong đoàn làm phim cho biết, trong thời gian quay hình, Trường Giang và Nhã Phương liên tục thể hiện sự quan tâm, chăm sóc lẫn nhau.
Chỉ chưa đến 30 phút, bạn đã có thể lấy lại đôi mắt trẻ trung và năng động của mình. Bác sĩ sẽ loại bỏ hoàn toàn tình trạng bọng mắt trên, bọng mắt dưới. Đặc biệt là sau khi thực hiện, dù cơ địa dễ để lại sẹo vẫn khó phát hiện được dấu vết thẩm mỹ.
Tổng hợp tin tức, hình ảnh video clip của Một nửa thế giới được cập nhật nhanh 24h hôm nay. Kết quả trang 1 từ 1 đến 16(trong tổng số 10000 của Một nửa thế giới).
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Một đêm trăn trở cuối cùng cũng ngon giấc, khi ra khỏi Phật đường thời gian đã không còn sớm, sau khi hầu hạ Dận Chân tắm rửa xong thì Vân Yên cũng đến phòng tắm tắm qua loa. Lúc ra ngoài, Dận Chân đã đứng trước cửa dọa Vân Yên giật mình. Chiếc khăn lớn thường được Dận Chân dùng để lau người giờ đây đang phủ trên trên vai Yên cẩn thận chọn một chiếc áo dài màu xanh thẫm cho chàng thay, chiếc cằm chàng kiên nghị mà lạnh lùng, nhưng lại khiến Vân Yên cảm thấy yên tâm. Nàng kiểm tra lại ngọc bội và tua vàng trên tóc chàng, tất cả đều ngay ngắn chỉnh tề, hai người cùng ra khỏi Tứ Nghi Đường, hôm nay nắng rất Yên đi theo Dận Chân đến chính phòng thăm đích phúc tấn Na Lạp thị. Đông Mai đã thu xếp tươm tất tất cả các công việc ở chính phòng, nhưng sức khỏe của Na Lạp thị dường như không lạc quan cho lắm. Dận Chân đã sai Cao Vô Dung đưa rất nhiều thứ đến đây, đúng lúc đó Trắc phúc tấn Lý thị cùng vài vị thiếp thất Tống thị, Cảnh thị, Nữu Hỗ Lộc thị cũng tới thăm. Mọi người ngồi với nhau một lúc, sau đó cùng đi ăn cơm biểu hiện cử chỉ của Dận Chân đều đúng mực của một vị hoàng tử cũng như là chủ nhân của Tứ phủ, vô cùng hoàn mỹ, cao ngạo, nghiêm nghị, quan tâm, dịu đàn ông này tuy có vẻ lạnh lùng, nhưng lại vô cùng gợi cảm. Sự gợi cảm này lại càng hiện lên rõ ràng hơn trong đôi mắt ái mộ của các mi dày đậm và làn da sáng bóng trên khuôn mặt chàng càng khiến người khác có dục vọng muốn đến gần chinh phục, nhưng rồi lại bị cản trở bởi uy nghiêm không thể chạm vào và sự lạnh lùng không thể vượt cả của Tứ Bối Lặc tốt đẹp như vậy, không có gì là không có. Thế nhưng trong con mắt của một người hiện đại như nàng, cuộc sống trong gia đình hoàng thất vẫn có gì đó thật ngột ngạt tàn xong cơm trưa, Cao Vô Dung dẫn Tiểu Thuận Tử vào bẩm báo nói, tất cả mọi thứ trong bữa tiệc tối nay đã chuẩn bị xong, cũng đã sắp xếp ổn thỏa gánh hát diễn trong bữa tiệc, chỉ còn chờ các vị hoàng tử chiều nay đến dựDận Chân dựa người vào ghế uống trà, các vị phúc tấn thiếp thất đoan trang e lệ chuẩn bị cáo lui. Lúc sắp đi Trắc phúc tấn Lý thị nói- Ngày xuân dễ mệt mỏi, không biết sau giờ ngọ gia sẽ nghỉ ngơi, chúng thiếp thân xin cáo lui nhiên ánh mắt nàng ta cũng không hề thiếu ý tứ mời mọc. Hiện giờ Đích phúc tấn Na Lạp thị không tiện hầu hạ, thế nên tất cả các phòng trong hậu viện đều mong chờ giờ nghỉ Chân ngẩng đầu, thuận tay đặt chén trà xuống, ừm một tiếng, nói - Vậy ta nghỉ tạm trên giường nhỏ ở phòng trong nơi này cũng Dận Chân không thích gần gũi với người khác, từ sau khi dưỡng mẫu Đồng Hoàng hậu quy tiên chàng lại càng không thể hiện ra vui mừng hay tức giận. Thậm chí sau khi trưởng thành được chỉ hôn, nhiều năm qua chàng rất ít khi nghỉ ngơi ở phòng phúc tấn thiếp thất giữa ban ngày, hôm nay lại nghỉ trưa ở chính phòng, mặc dù không phải là sủng ái, nhưng cũng thể hiện sự gần gũi của chàng, khiến trong lòng những người rời đi không hâm mộ thì cũng ghen mắt Na Lạp thị cũng đong đầy sự vui vẻ khó che dấu được, sai Đông Mai đi chuẩn bị giường chiếu ở phòng trong, rồi dẫn Dận Chân qua. Trong căn phòng ấm áp có ánh nắng rọi vào, căn phòng lại ở một góc sâu nhất trong chính phòng nên vô cùng yên Lạp thị định đích thân hầu hạ Dận Chân cởi áo, nhưng Dận Chân ngồi trên giường xua tay nói không cần, bảo rằng chỉ nằm một lúc rồi đến sảnh trước. Còn nói sức khỏe của nàng không tốt, sai Đông Mai đưa nàng về phòng mình nghỉ ngơi. Na Lạp thị nói vâng rồi ra Yên đứng trước cửa phòng, vốn tưởng rằng có Na Lạp thị và Đông Mai hầu hạ rồi thì có lẽ mình nên cáo lui rồi trở về Tứ Nghi Đường trước. Nhưng thấy các nàng đi ra, Vân Yên vội vàng cung kính hành lễ với Na Lạp thị. Ánh mắt của Na Lạp thị rơi trên người Vân Yên, vẫn là giọng điệu cao quý đoan trang như trước bảo nàng phải cẩn thận hầu hạ, có việc gì thì đến phòng nàng ta tìm Đông Vân Yên vào phòng, Dận Chân đang tựa người vào chiếc giường nhỏ, vạt áo trên eo từ sau hông rủ xuống, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Vân Yên không biết một đêm chàng ngồi thiền liệu có thật sự suy nghĩ thông suốt được hay không, nhưng thái độ của chàng hôm nay càng thêm lạnh lùng và thận trọng. Tất cả những điều này đã quá đủ đi đến đưa tay đến dưới cổ chàng, giúp chàng cưởi cúc áo dưới yết hầu. Rồi kéo mành trúc xuống che bớt ánh nắng chói chang, sau đó cầm một tấm chăn mỏng đắp lên bụng chàng, cuối cùng thì nhẹ nhàng tháo giày cho Chân hơi nâng hàng mi lên, chăm chú nhìn vào nàng, khi nàng ngẩng đầu lên, thì chàng nhắm mắt lại.* * * * *Nói là nghỉ ngơi một lúc, nhưng sau khi Tiểu Thuận Tử nhẹ nhàng gõ cửa nói Bát Bối Lặc đang ở sảnh trước, Dận Chân mới mở mắt Bối Lặc Dận Tự hôm nay quả thật đến hơi sớm, khi Dận Chân đưa Vân Yên với khuôn mặt trầm tĩnh đến tiền viện, Dận Tự đang chắp tay đứng dưới cây lê sau cửa thùy hoa ở sảnh trước mỉm cười ngước đầu ngắm nhìn, hoa lê trắng như tuyết treo trên đầu cành, khuôn mặt hắn thấp thoáng sau tán cây, quần áo mũ mão còn trắng hơn cả dường như cảm nhận được người đến chậm rãi xoay người lại, mỉm cười gọi- Tứ lâu không gặp, trong khí chất của hắn dường như lắng đọng nhiều hơn một chút. Phong thái nho nhã lễ độ dần tích tụ theo năm tháng. Chỉ có Vân Yên mới rõ sự tàn nhẫn thực sự của hắn dưới khuôn mặt Thập Tam A Ca Dận Tường đi nam tuần với Khang Hi không ở trong kinh, bởi vậy không nằm trong nhóm hoàng tử đến dự yến tiệc tối nay. Bát A Ca Dận Tự lại ở gần đây nhất, nhưng mấy năm nay qua lại cũng rất ít. Lần này khi Dận Chân đổ bệnh, Dận Tự lại giải quyết mọi việc rất tốt. Hắn không đi cùng Cửu A Ca Dận Đường, Thập A Ca Dận Trinh, mà một mình đi trước, thể hiện mình gần gũi với chàng đến cỡ vì thời gian còn khá sớm nên Dận Chân và Dận Tường cùng đi đến Tứ Nghi Đường phía đông nam. Dận Tự nhẹ nhàng kéo cánh tay của Dận Chân, thân mật hỏi thăm sức khỏe của chàng, Thái độ của Dận Chân cũng vô cùng phối hợp. Người ngoài nhìn vào còn tưởng hai người thân thiết không nói nên Yên yên lặng đi theo sau bọn họ, vòng vo quanh co thì đến chiếc cầu cong cong, nàng nhìn bóng lưng hai người họ mà cảm thấy quen thuộc, nhưng lại không biết cảm giác này đến từ Tự đến gần Tứ Nghi Đường, ngửa đầu lên ba chữ “Tứ Nghi Đường” trên tấm hoành, tự đáy lòng khen ngợi vẫn là chữ của Tứ gia khiến người khác ngưỡng mộ vào trong sân, cây ngọc lan đón gió lay động duyên dáng yêu kiều đứng bên cạnh cây ngô đồng cao lớn, mọi người như đi lạc vào cảnh tiên. Trong bầu không khí vẫn thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt nhưng vấn vít, hai người Dận Chân và Vân Yên dù đã quen nhìn cảnh vật nơi đây nhưng khi nhìn theo ánh mắt của Dận Tự cũng phải ngơ người đứng trước cửa một lúc lâu, Vân Yên không nhìn rõ sắc mặt của Dận Tự. Hắn nghiêng đầu cười với Dận Chân bên cạnh, - Chỗ này của Tứ ca quả nhiên là thiên đường chốn nhân gian. Quý giá như vậy e rằng trên đời này khó tìm được nơi thứ Yên thấy khóe miệng của hắn cười, nhưng trong đôi mắt tuyệt đẹp của hắn lại không hề có ý Nghi Đường vốn là nơi hai người ở, nhưng sau khi Dận Tự xuất hiện ở đây, nơi này lại bỗng trở nên chật hẹp. Một người được bao phủ bởi ánh hào quang, nhưng đâu phải nơi nào cũng có thể tùy tiện ngồi được. Vân Yên bỗng nhiên thấy nhớ Dận Tường, khi anh ta ngồi trong Tứ Nghi Đường thì luôn luôn là dáng vẻ tự do tự Dận Tự ngồi ở ngoài sân Tứ Nghi Đường, ánh mắt hắn luôn băn khoăn do dự nhìn giàn nho và giàn hoa tử đằng ở góc sân. Vân Yên bưng trà lên cho hai người, sau đó thì lui xuống tiểu viện phía sau Tứ Nghi Đường thu dọn quần áo. Cho đến khi vào trong viện, Vân Yên mới thở phào một hơi nhẹ này không giống với rất nhiều lần trước đây, từ lúc Dận Tự vào cửa chưa từng liếc Vân Yên phía sau Dận Chân đến một cái, coi nàng chỉ là một nô tì nhỏ bé bình thường không có gì đặc biệt. Đàn ông là một loại động vật rất dễ cả thèm chóng chán, đặc biệt là đối với một con chuột nhỏ không có chỗ nào hấp dẫn. Sau nhiều năm trốn tránh và từ chối, cuối cùng Vân Yên cũng thấy hắn chán nản và quên hoàng tử lục tục đến sảnh trước, Dận Chân và Dận Tự ra khỏi Tứ Nghi Đường, Vân Yên cũng vội vàng đi theo. Sảnh trước vô cùng náo nhiệt, ngay cả gánh hát cũng đã dựng xong sân khấu ở ngoài sân. Sau khi yến tiệc bắt đầu, Dận Chân không để Vân Yên hầu hạ mà bảo Tiểu Thuận Tử làm thay. Vân Yên gật đầu lui xuống, chuẩn bị trở về Tứ Nghi cửa phụ một gã sai vặt nhìn rất quen mắt hỏi nàng có phải là Vân Yên không, nàng dừng lại nhìn kĩ y. Hóa ra là Tiểu Khấu Tử của Bát phủ, là gã sai vặt hay đi theo cùng hầu hạ Bát Bối Lặc Dận Tự với Tiểu Nữu Khấu Tử Vân Yên cũng coi như đã từng gặp nhau một lần, ở lễ hội săn bắn mấy năm trước, khi đó y vẫn chưa được coi trọng bằng Tiểu Nữu Tử. Nếu như nói Tiểu Nữu Tử là người hầu của Dận Tự, thì Tiểu Khấu Tử giống như người hầu của Tiểu Nữu nhìn chung quanh, rồi mới rút một cái khăn vuông khỏi tay áo hỏi Vân Yên có nhận ra không. Vân Yên sững sờ, lập tức đưa tay nhận lấy, quả nhiên là chiếc khăn trắng quen thuộc, phía góc trái còn thêu một chữ “Phúc”, nhưng ở một góc khác có một vết máu, xung quanh là những tia máu nhỏ bắn Yên nắm chặt khăn tay, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn y,- Phúc Nhi, chị ấy làm sao vậy?Trên khuôn mặt của Tiểu Khấu Tử có một sự thương cảm khó che giấu hết,- Cô ấy vẫn làm việc trong nhà ấm, nhưng bệnh rất nặng, sợ rằng không qua khỏi. Ta đưa khăn tay tới tay cũng như giúp cô ấy hoàn thành một phần tâm lòng Vân Yên run lên bần bật, đôi mắt đã đỏ hoe, đôi chân đứng không Thật sao? Còn chị Bích Nguyệt thì sao?Tiểu Khấu Tử cười khổ- Hai người họ đều là những nha hoàn làm việc nặng thấp kém nhất, Bích Nguyệt còn có thể thế nào. Cô ấy chỉ nói nếu có cơ hộ sẽ mang khăn đến cho cô, ngoài ra không nói gì khác. Sảnh trước còn có việc, ta phải đi hầu hạ chủ tử Yên dựa vào vách tường, tim như chìm xuống đáy bể. Nàng buộc bản thân mình phải tỉnh táo lại. Tiểu Khấu Tử nói không sai, Bích Nguyệt còn có thể thế nào. Phúc Nhi sẽ không dùng chiếc khăn này để đùa giỡn nàng đâu, chiếc khăn này là thứ quý giá nhất của Phúc Nhi, là thứ duy nhất mẹ tự tay làm để lại cho nàng ấy, chỉ khi màn đêm buông xuống Phúc Nhi mới có thể lấy chiếc khăn từ trong bọc quần áo ra nhẹ nhàng vuốt ve, thậm chí nàng còn không dám sờ vì sợ làm bẩn. Khi đó, Vân Yên trong bóng đêm nhìn thấy, trong lòng chua không phải là vạn bất đắc dĩ, Phúc Nhi sẽ không nhờ người đưa chiếc khăn này tới cho nàng. Tuy nàng ấy không nói gì, nhưng Vân Yên biết, nàng ấy đang cầu cứu nàng, ba người các nàng không nơi nương tựa, cũng không có bất cứ ai thương xót thay cho họ, hi vọng của hai người ấy có lẽ chỉ còn lại nàng!Những năm gần đây, cuộc sống nàng dần dần yên lặng trở lại, một phần vì do Bích Nguyệt thay Dận Tự đưa hoa mã đề đến nên nàng không dám chủ động đến Bát phủ tìm bọn họ nữa, cứ nghĩ rằng hai người họ cũng sẽ bình an sống như thế đến cuối đời, bây giờ nghĩ lại quả thật quá đơn giản tới đây, Vân Yên biết mình đã quan tâm quá nhiều, đôi chân chạy về phía Tứ Nghi Đường, nàng muốn lấy tất cả bạc mấy năm nay tích cóp được. Trong lòng nàng giờ đây chỉ nghĩ một điều duy nhất dù thế nào, nàng vẫn muốn gặp Bích Nguyệt một lần!Vân Yên vào gian phòng nhỏ lấy tất cả ngân phiếu mình có trong kệ nhiều ngăn ra, ba trăm lượng này là toàn bộ bạc nàng tích cóp được mấy năm nay, hầu như là tiền lì xì Tứ gia phát trong yến tiệc tất niên, vốn định sau khi về già sẽ không làm nha hoàn nữa mà ra ngoài xây một căn nhà trong thôn để dưỡng lão. Nhưng bây giờ, nàng chỉ hi vọng số bạc này có thể đổi thành đại phu, đổi thành thuốc thang để cứu sống được Phúc Yên nắm chặt lòng bàn tay mình, muốn ngay lập tức đi gặp Phúc Nhi. Thật ra, khoảng thời gian tốt nhất chính là đêm Khấu Tử nói Phúc Nhi bị bệnh nặng e rằng khó qua khỏi, kéo dài thêm một ngày là nguy hiểm hơn một lần. Nhưng bình thường, không nói Vân Yên là người không rời khỏi Dận Chân nửa bước, mà ngay cả nàng cũng có điều kiêng dè riêng với Bát phủ, lúc này Dận Tự đang ở Tứ phủ, sau yến tiệc còn xem hí kịch, không chắc chắn là thời cơ tốt nhất. Nếu như nàng đi từ cửa sau, đi nhanh về nhanh thì đây là thời gian an toàn như nói, còn điều gì lo nghĩ và nguy hiểm hơn, thì từng giây từng phút trôi qua càng khiến Vân Yên không thể tiếp tục chờ đợi nữa. Nàng hít sâu một hơi, rồi chạy khỏi Tứ Nghi Yên rẽ trái quẹo phải đến phòng hạ nhân và cửa sau gần với Bát phủ ở phía Tây, cánh cửa này chỉ cách Bát phủ một bức tường. Vân Yên trước đây chưa bao giờ có cơ hội tới, đêm nay khó khăn tới đây, mồ hôi đã ướt đẫm trăng đã leo lên ngọn cây, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi xuống mặt HẾT CHƯƠNG 90 -
Review truyện “Nửa đời thanh tình”. Lấy bối cảnh vương triều nhà Thanh thời vua Khang Hy – Ung Chính, những dòng văn trằn trọc, triền miên đã chậm rãi phác họa lại một góc xa xưa của lịch sử, dưới góc nhìn của một nô tỳ tiện tịch. Guồng xoay quay dần, trang giấy lật giở, cảnh còn nhưng người đi mất, chỉ có năm tháng mãi lặng lờ trôi. Không có khổ đau đầy đọa, không có dồn dập sóng sầu, tất cả cứ ưu tư bình đạm như cánh hoa hấp hối rơi xuống đất, lại khiến nước mắt tràn mi, tâm người thổn thức, tim đập nhức nhối. Thế gian đều biết, Tứ a ca Ái Tân Giác La có một nô tỳ luôn yên lặng đứng sau lưng, cúi đầu vì chàng rửa chân, lại ngẩng đầu vì chàng bới tóc, sáng lặng lẽ khoác cho chàng bộ triều phục, tối chong đèn chờ thâu đêm, lại khi rảnh rỗi bồi bên người, thay chàng mài mực đọc thơ. Đông hạ thu xuân, trăng tròn trăng khuyết, lòng người đổi thay, chỉ có ngọn đèn màu cam trong Tứ Nghi Đường vẫn đượm nồng hơi ấm, nơi góc cửa vẫn luôn có bóng dáng gầy gò chờ chàng trở về. Năm tháng chẳng xin thiên trường địa cửu, chẳng muốn độc sủng một đời, cũng chẳng cầu đá mòn sông cạn. Chỉ ở nơi ấy, một góc sân, một mảnh vườn, có cây ngô đồng bám rễ vươn cành, ngắt hoa quế ủ rượu thưởng trăng, trong vòng tay ấy, mọi thứ vĩnh viễn chẳng đổi thay, tháng năm như ngậm cành lan trong miệng, ngọt ngào mà khoan khoái. Thời thời khắc khắc chỉ cần nàng ở bên, nơi nào có nàng, đó là nhà. Dòng kể từ tốn, chậm rãi mà đều đặn, khiến người ta vô tình bị cuốn vào từng trang lịch sử, để đến lúc nhận ra thì hốt hoảng, vì đã quá nửa đời người. Mối tình của họ nhức nhối, vui buồn lẫn lộn, chẳng thể nói rõ là duyên hay nghiệt, là họa hay phúc, đành để nước mắt tràn mi, đời này không thể xa, không thể dời, dẫu cho bãi bể nương dâu, lòng đau khôn tả. Tên nàng không có trong lịch sử, danh nàng không ghi vào ngọc điệp, nàng không phải phi, cũng chẳng phải hậu. Trong mắt thế gian, nàng là nô tài của Ái Tân Giác La Dận Chân, chỉ có những người bầu bạn với vua mới biết, nàng là vợ vua, là người vợ duy nhất mà chàng quỳ gối cầu hôn, lập lời thề tối cao của người Mãn hỏi làm vợ.
"Ai, chấp ta chi thủ, liễm ta nửa đời điên cuồng. Ai, hôn ta chi mắt, che ta nửa đời lưu ly." —— dẫn Hiểu Hòa, chỉ là cái bình thường mà thảm đạm nữ tử. Không có cái gì đặc sắc cố sự. Nửa đời tại thế kỷ 21, gia đình bình thường tam lưu sau khi tốt nghiệp đại học tiểu trợ lý, an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, nhường nàng biết bình thường nữ tử vọng tưởng hạnh phúc sẽ thu được lão thiên gia chế nhạo. Cửa nát nhà tan sau mới hiểu được mạng của mình nguyên lai so với trong tưởng tượng còn nghèo hèn. Nửa đời tại Đại Thanh triều, Khang Hi triều tứ a ca môn hạ tiện tịch nô tỳ Vân Yên. Thanh xuyên nữ môn yêu hận tình cừu Ái Tân Giác La a ca nhóm nàng đều gặp qua. Có thể nàng không có xuyên qua nữ mỹ mạo, càng không có xuyên qua nữ ngạo khí, nàng luôn luôn hèn mọn cúi đầu quỳ xuống. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch!" Nàng hoảng sợ rút về mình tay, quỳ phục tại tứ a ca Dận Chân bên chân. "Là ai" Dận Chân cúi đầu vuốt tay trái mình bên trên nhẫn ngọc "Lão bát, lão cửu, vẫn là lão thập tứ? Có lẽ, còn có lão thập tam." Nàng cứng đờ thân thể, đem đầu dùng sức đập hướng mặt đất, nước mắt nhỏ xuống tại băng lãnh trên mặt đất. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch, thật không xứng hầu hạ gia." Dận Chân một thanh dùng sức kéo thức dậy bên trên nàng, đe dọa nhìn con mắt của nàng "Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi là ta Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, cả một đời đều là." Mỗi cái ban đêm, nàng vì hắn mài mực khoác áo, thay quần áo rửa chân. Mỗi cái sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước. Nàng luôn luôn chưởng một chiếc ngọn đèn nhỏ, ngủ ở hắn bên ngoài thư phòng trên tiểu giường, tiễn hắn đi những nữ nhân khác trong phòng, lại chờ hắn trở về. Thật dài thật lâu khang ung năm tháng bên trong, nàng tổng đi ở sau lưng của hắn cách xa một bước, mặt mày thanh đạm cúi đầu. Mà đối mặt sinh tử lúc kiên quyết, tựa hồ đều khiến người có không chút nào luyến sinh ảo giác, một cái tùy thời có thể quay đầu biến mất không thấy gì nữa nữ tử. Có ít người giống một cốc trà xanh, uống thời gian càng nhiều, càng là quen thuộc ỷ lại. Có nàng ở địa phương, liền là nhà. Tất cả mọi người biết, đây là hắn Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, buộc tại hắn mệnh bên trên nha đầu. Tag Thanh xuyên cung đình hầu tước ngược tình cảm lưu luyến sâu biên giới tình ca Từ ngữ tìm kiếm Nhân vật chính Vân Yên Hiểu Hòa, tứ a ca Dận Chân ┃ vai phụ Bát a ca Dận Tự, chín a ca Dận Đường, thập tam a ca Dận Tường, thập tứ a ca Dận Trinh, Hoằng Huy, Ô Lạp Na Lạp thị, Niên Canh Nghiêu, Khang Hi, Phúc nhi, Bích Nguyệt chờ ┃ cái khác Thanh xuyên, Ung Chính, tứ gia, nửa đời thanh tình, Giản Lan. Ai, chấp ta chi thủ, liễm ta nửa đời điên cuồng. Ai, hôn ta chi mắt, che ta nửa đời lưu ly "Ai, chấp ta chi thủ, liễm ta nửa đời điên cuồng. Ai, hôn ta chi mắt, che ta nửa đời lưu ly." —— dẫn Hiểu Hòa, chỉ là cái bình thường mà thảm đạm nữ tử. Không có cái gì đặc sắc cố sự. Nửa đời tại thế kỷ 21, gia đình bình thường tam lưu sau khi tốt nghiệp đại học tiểu trợ lý, an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, nhường nàng biết bình thường nữ tử vọng tưởng hạnh phúc sẽ thu được lão thiên gia chế nhạo. Cửa nát nhà tan sau mới hiểu được mạng của mình nguyên lai so với trong tưởng tượng còn nghèo hèn. Nửa đời tại Đại Thanh triều, Khang Hi triều tứ a ca môn hạ tiện tịch nô tỳ Vân Yên. Thanh xuyên nữ môn yêu hận tình cừu Ái Tân Giác La a ca nhóm nàng đều gặp qua. Có thể nàng không có xuyên qua nữ mỹ mạo, càng không có xuyên qua nữ ngạo khí, nàng luôn luôn hèn mọn cúi đầu quỳ xuống. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch!" Nàng hoảng sợ rút về mình tay, quỳ phục tại tứ a ca Dận Chân bên chân. "Là ai" Dận Chân cúi đầu vuốt tay trái mình bên trên nhẫn ngọc "Lão bát, lão cửu, vẫn là lão thập tứ? Có lẽ, còn có lão thập tam." Nàng cứng đờ thân thể, đem đầu dùng sức đập hướng mặt đất, nước mắt nhỏ xuống tại băng lãnh trên mặt đất. "Tứ gia, nô tài chỉ là tiện tịch, thật không xứng hầu hạ gia." Dận Chân một thanh dùng sức kéo thức dậy bên trên nàng, đe dọa nhìn con mắt của nàng "Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi là ta Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, cả một đời đều là." Mỗi cái ban đêm, nàng vì hắn mài mực khoác áo, thay quần áo rửa chân. Mỗi cái sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước. Nàng luôn luôn chưởng một chiếc ngọn đèn nhỏ, ngủ ở hắn bên ngoài thư phòng trên tiểu giường, tiễn hắn đi những nữ nhân khác trong phòng, lại chờ hắn trở về. Thật dài thật lâu khang ung năm tháng bên trong, nàng tổng đi ở sau lưng của hắn cách xa một bước, mặt mày thanh đạm cúi đầu. Mà đối mặt sinh tử lúc kiên quyết, tựa hồ đều khiến người có không chút nào luyến sinh ảo giác, một cái tùy thời có thể quay đầu biến mất không thấy gì nữa nữ tử. Có ít người giống một cốc trà xanh, uống thời gian càng nhiều, càng là quen thuộc ỷ lại. Có nàng ở địa phương, liền là nhà. Tất cả mọi người biết, đây là hắn Ái Tân Giác La Dận Chân nô tài, buộc tại hắn mệnh bên trên nha đầu. Tag Thanh xuyên cung đình hầu tước ngược tình cảm lưu luyến sâu biên giới tình ca Từ ngữ tìm kiếm Nhân vật chính Vân Yên Hiểu Hòa, tứ a ca Dận Chân ┃ vai phụ Bát a ca Dận Tự, chín a ca Dận Đường, thập tam a ca Dận Tường, thập tứ a ca Dận Trinh, Hoằng Huy, Ô Lạp Na Lạp thị, Niên Canh Nghiêu, Khang Hi, Phúc nhi, Bích Nguyệt chờ ┃ cái khác Thanh xuyên, Ung Chính, tứ gia, nửa đời thanh tình, Giản Lan.
NỬA ĐỜI THANH TÌNH - Full 725 lượt thích / 43245 lượt đọc Tác giảGiản Lan Thể loạiNgôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại Nguồn Chương 206 Trạng tháiFull Reup để tự đọc ***Truyện rất hay *** Văn án Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh." - dẫn Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc. Nửa đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng tượng. Nửa đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối... Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa chân. Mỗi sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng nước. Nàng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở về. Trong những năm tháng Khang - Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi gằm... Danh sách Chap Chương 1 - 10 Chương 11 - 20 Chương 21-30 Chương 31-40 Chương 41 - 50 Chương 51 - 60 Chương 61 - 70 chương 71 - 80 Chương 81 - 90 Chương 91 - 100 Chương 101 - 110 Chương 111 - 120 Chương 121 - 130 Chương 131 - 140 Chương 141 - 150 Chương 151 - 160 Chương 161 - 170 Chương 171 - 180 Chương 181- 190 Chương 191- 200 Chương 201 - END Ngoại truyện 1 Bí mật trong lòng của Vân Yên Ngoại truyện 2 Về Tứ gia Có thể bạn thích? MỘT ĐÊM 7 LẦN. Tác giả bunoc1708 9747 457 Tác giả Điềm Bính Tả Thú. Nguồn Vespertine và Chin Chin. Editor Bún. Tình trạng edit chưa nhảy được 1 nửa. Nội dung Chuyện giường chiếu của vợ chồng nhà Chu Niệm và Cố Thanh Hàn. * Truyện edit phi lợi nhuận. * Chưa có sự cho phép của tác giả. * Duy nhất up trên wattpad bunoc1708 * Không mang đi nơi khác. TÔI NGHI NGỜ ÔNG XÃ NGOẠI TÌNH _ THỊ TỬ QUẢ [SIQINZ EDIT] Tác giả oldheart83 144610 6468 • Tên Tôi Nghi Ngờ Ông Xã Ngoại Tình • Tác giả Thị Tử Quả • Editor SiQinz • Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Hào môn thế gia, Hoan hỉ oan gia, HE • Tình trạng bản gốc Hoàn 60 chương. • Tình trạng bản edit lấp xong đã beta lần 1 • Pass trả lời câu hỏi. • Nhân vật chính Lục Bách Sâm Vu Chi • Truyện edit khi chưa được sự đồng ý của tác giả. • Vui lòng không reup, repost, chuyển ver,..... • Truyện chỉ được đăng tải tại tài khoản wattpad oldheart83, trang facebook Lão Điềm Tâm và wordpress Sirena Qinzel. Ai Cho Anh Lên Giường [Full] Tác giả NguynY53 293365 5743 Tác giả An Tĩnh Nguồn sstruyen, truyenfull Cô không ngờ khi yêu anh lại là một người đàn ông hay ghen như vậy, ngày ngày quấn quýt ngày ngày cãi nhau. Mọi người đều hiểu rõ Hàn Lạc Đình, anh chưa bao giờ chịu mở lời trước, luôn luôn lạnh lùng với phụ nữ. Mặc dù phụ nữ hâm mộ vẻ ngoài anh tuấn của anh không ít, nhưng vẫn không có một người nào dũng cảm và ngu ngốc như Đỗ Linh Lan, biết rõ anh không hề yêu mình, vẫn ngu dốt lăn lộn một đêm trên khăn trải giường với anh. Đỗ Linh Lan luôn hiểu, Hàn Lạc Đình không yêu cô, nhưng cô lại ngu ngốc đồng ý kết hôn với anh, vì chỉ cần cô yêu anh là đủ rồ [ Đn Hxh ] Trở về quá khứ trả đũa phụ huynh Tác giả fanngontinh19 443 35 Hi, Neon đây, tôi lại lên cơn đào thêm một cái hố nữa mọi người ạ... Mong mọi người đón nhận ! ㆁㆁ / Truyện chỉ được đăng ở Wattpad do Neon làm tác giả ! Tuyệt đối không được mang đi nơi khác khi chưa nhận được sự đồng ý của Neon/ [ FULL] Ninh Tiên Sinh, đã lâu không gặp- Dạ Mạn Tác giả chungcudoangia 1131484 38008 Tên truyện Ninh Tiên Sinh, đã lâu không gặp Tác giả Dạ Mạn Biên tập Chung cư Doãn Gia Tình trạng sáng tác đã hoàn Tình trạng edit full Văn án Lần thứ nhất gặp mặt. Nguyễn Chanh "Bạn học, ngại quá, cậu có thể giúp tớ một chuyện không?" Ninh Quân "Ừ?" Nguyễn Chanh "Tay tớ đang bị thương, cậu có thể giúp tớ giải đề không?" Ninh Quân kinh ngạc , mấy giây sau mỉm cười. Ngày thứ hai, Nguyễn Chanh bị thầy dạy toán gọi vào văn phòng. Bài thi siêu khó, cả lớp chỉ mình cô làm bài hoàn toàn đúng, nhường cô tham gia Olympic Toán. Nguyễn Chanh mờ mịt ". . ." Ninh Quân ngồi trên ghế nhàn nhã nhìn cô. Về sau, cô mới biết được lúc đó người mình nhờ là thủ khoa Ninh Quân giúp cô làm bài tập. . . - - - Nhiều năm về sau. Ninh Quân "Trình tiểu thư, cô rất giống một người bạn của tôi." Trình tiểu thư Nguyễn Chanh "Hả?" Ninh Quân mắt nhìn sắc sâu xa, "Bạn gái của tôi. Cô ấy lần đầu nói chuyện với tôi, cũng không biết tôi là ai , thế mà nhờ tôi giúp cô ấy làm bài thi." Khóe miệng của anh mang theo ý cười nhợt nhạt, trong mắt cất giấu mấy phần cưng chiều. ps 1. Nữ chính thành tích rất tốt. 2. Song hướng thầm mến. 3. ngọt văn. chỉ có ngọt! Ấm! Nội dung nhãn hiệu Đô thị tình duyên tình yêu duy nhất , thanh xuân vườn trường , sủng sủng sủng chuyện quan trọng nói 3 lần Nhân vật chính Nguyễn Chanh, Ninh Quân ┃ vai phụ Tống Hề, Giản Tri Ngôn, Trình Phỉ ┃ cái khác Mỹ thực mỹ nam mỹ nữ [Edit Hoàn] Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà Tác giả selene_lee 497906 22698 Lời tác giả Ác bá trường học VS em gái dịu dàng Biệt danh của bổn văn 《 Làm sao để thuần phục một tên thiếu gia quần áo là lượt? 》《Bàn về hiện trường kiềm chế một tên hung dữ thích thống trị 》《Từ lão đại trở thành thê nô? Chỉ cần một Nguyễn Âm Thư!》 Tag Ngọt văn, cuộc sống hằng ngày. Cam kết ngọt văn, không ngọt livestream ăn nón sắt Nhưng mà tôi không có nón sắt Đừng dụ tôi mua! Tôi sẽ không ăn đâu! Weibo Lộc Linh - Lorine Mời ghé trang của mình để đọc trước chương Hãy bình chọn cho mình, nếu thấy hay, để mình có động lực nhé! Chàng lại phụ thiếp Tác giả annaljx 123207 3386 Cuối cùng là ta sai khi tin chàng. Chàng đáp ứng cả thiên hạ và chỉ phụ mình ta Ta cứ tin chàng để rồi Chàng lại phụ ta [HOÀN] Bắt Tay Với Trà Xanh Tác giả caocutexinhdep 62805 3407 🍀 Tác giả Nhất Tiếu Ngẫu 🍀 Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt sủng, Thanh xuân vườn trường, 1v1, Tình chị em, Nhẹ nhàng, HE. 🍀 Độ dài 62 chương 🍀 Biên tập Cáo Soát lỗi Cún 🍀 Raw Tấn Giang 🍀 Đề cử biên tập Qi Qi Bìa Ánh Trăng 1312 Giới thiệu Đại học A tổ chức lễ chào mừng tân sinh viên, em trai của nữ thần học viện nghệ thuật Ôn Nhiễm đúng giờ đi đến nhập học, chính thức trở thành đàn em của chị gái mình. Đêm đó, Ôn Nhiễm điên cuồng nhắn tin Wechat với Ôn Tân Nhĩ "Tuy rằng bề ngoài chị mày sáng sủa sạch sẽ, trên có danh xưng học bá, dưới có biệt hiệu nữ thần, nhưng chị mày đã độc thân cả ba năm đại học, sắp bước sang năm thứ tư..." Ôn Tân Nhĩ "Có gì thì chị nói mau." Ôn Nhiễm trực tiếp gọi điện thoại tới "Giới thiệu bạn trai cho chị, bạn cùng phòng chị nói chất lượng nam sinh khoa mày rất cao, chị không có yêu cầu gì cả, chỉ cần là đàn ông là được." Điện thoại đang bật loa ngoài, tất cả mọi người đều nhìn về phía Ôn Tân Nhĩ, cậu hắng giọng, đang định nói xin lỗi. Bất ngờ lúc này nam sinh từ nãy đến giờ vẫn luôn đọc sách bên cạnh Ôn Tân Nhĩ nhìn về phía cậu, cười nói "Cậu hỏi chị cậu xem, chị ấy cảm thấy tôi thế nào?" Mọi người đều biết, hoa khôi của học viện Nghệ thuật đang hẹn hò với đàn em đẹp trai đến mức khiến người khác muốn gãy cả chân. Vốn dĩ Ôn Nhiễm chỉ nói bừa, không nghĩ tới lại thành sự thật. ... Lời của tác giả Đây là tác phẩm ngôn tình đầu tiên của mình, nếu có sai xót mong mọi người bỏ qua nha 🥺 🐶 Bộ này là bộ đầu tay [Hoàn]ĐA TÌNH - Khủng Long Ăn Cỏ Tác giả diemquyen2252002 335079 3098 Thể loại np, cao h, ngôn tình, HE Tình trạng Hoàn 21 chương Warning chủ yếu là thịt văn, không thích mời quay đầu NHẬT KÝ THĂNG CẤP CỦA NỮ PHỤ Ở TẬN THẾ - Thủy Qủa Mộ Tư Tác giả thule119 401156 22994 Thể loạiNgôn Tình, Mạt Thế, Nữ Phụ NguồnDĐ Lê Quý Đôn Một lần ngoài ý muốn, Đường Yên "bi thống" xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mạt thế cô đã từng đọc, trở thành vật hi sinh nữ phụ, kiêu căng, cay nghiệt,...Không ổn chút nào, đối mặt với thế giới huyết tinh tàn bạo, nữ chính có hào quang vô địch vạn năng, cô làm thế nào để sống sót trong kẽ hở... Đánh giá của biên tậpko phải ta nha Đường Yên xuyên vào thế giới trong một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành vật hi sinh nữ phụ, vô ý mở ra vòng tay bạch ngọc, đạt được không gian truyền thừa, cứu thú biến dị Buster, có không gian giúp đỡ, dị thú làm bạn, bắt đầu hành trình mạt thế của cô. Theo thực lực từng bước tăng trưởng, đấu trí đấu dũng với nữ chính có hào quang trong tiểu thuyết, mở ra một đoạn hành trình nghịch thế nguy hiểm quỷ dị. Tác phẩm có rất nhiều cảnh vật sự việc ly kỳ quái dị, yêu ma quỷ quái, tang thi hung dữ. Chính và tà, nhân tính thiện ác, không có đạo đức luân thường, thế nào là đúng, thế nào là sai, ai có thể nhìn thấu? Trải qua khó khăn chồng chất, vượt qua muôn vàn hiểm trở, bông hoa tình yêu hồn nhiên liệu có nở rộ hay không? Cuối cùng Đường Yên sẽ nghênh đón tương lại như thế nào? Những màn tranh đấu gay cấn, nhân tính lục đục, lòng người biến chất, tình tiết nhấp nhô trầm bổng, chắc chắn khiến bạn muốn ngừng mà không được..... Tác giả Cakhongvay 1000328 69269 Tác giả Mộc Mộc Lương Thần Tình trạng Hoàn thành Thể loại Xuyên thư, cổ đại, HE, Ngôn tình, Dị thế, Thú Nhân, 1vs Tổng số chương 117 chương + 14 phiên ngoại Nguồn Wiki dich Tình trạng convert Đã xong Tình trạng edit Đã xong Ngày bắt đầu đào hố 30/04/2020 💐💐💐💐💐💐 Lời của editor truyện tiết tấu ban đầu hơi chậm, nhưng về sau nhiều chi tiết hơn. Nam chính cường và nữ chính cũng không phải vô dụng nhé ! Truyện nói nhiều về dị thế, thú nhân, các bạn nào đam mê truyện thể loại khám phá thế giới mới, thế giới tu tiên, thú nhân sẽ thích loại truyện này. Cũng có chút xíu tranh đấu của các nhân vật nữ nhưng toàn kết thúc khá hài. Nữ chính tâm hồn khá thực tế, truyện đoạn đầu có vẻ hơi chậm, lúc sau lại tốt hơn. Theo editor nhận xét, mấy bạn thích điền văn chắc cũng thích thể loại này !^^ Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé !! 💐💐💐💐💐 [Hoàn] Sau Khi Xuyên Sách Tôi Gả Cho Cậu Của Nam Chính Tác giả HaiHoaTeam 371786 17091 - Tên Hán Việt Xuyên thư hậu giá cấp nam chủ tha tiểu cữu - Tác giả Trúc Diệp Tiểu Chu - Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Nữ phụ, Thị giác nữ chủ - Editor Voi Con, Elf - Nguồn convert Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm wikidich - Tình trạng bản gốc Hoàn thành - Tình trạng edit Hoàn thành - Độ dài 34 chương - Ngày bắt đầu 24/01/2022 - Ngày kết thúc 09/07/2022 - Lịch đăng 1 chương/ 1 tuần Chủ nhật hàng tuần - Bìa truyện Kẹo Xin chân thành cảm ơn Kẹo đã cho bọn mình một chiếc bìa thật xinh. <3
Thể loại Thanh xuyên, điền văn, tình cảm nhẹ nhàng, HESố chương 206“Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại. Ai, hôn lên mắt ta, che chở ta nửa kiếp lênh đênh.” —— dẫnHiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc đời sống tại thế kỷ 21, gia đình tam lưu bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học làm một trợ lý quèn, vừa an phận lại nhỏ bé. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến nàng biết được một cô gái tầm thường mơ tưởng thứ hạnh phúc xa vời sẽ nhận được sự chế nhạo của ông Trời. Sau khi cửa nát nhà tan mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn trong tưởng đời sống tại triều Đại Thanh, dưới triều vua Khang Hi, là một nô tỳ tiện tịch tên Vân Yên trong phủ của Tứ a ca. Những cô gái Thanh xuyên, yêu hận tình thù với các a ca của nhà Ái Tân Giác La, nàng đã từng thấy. Có thể nàng không có mỹ mạo của một cô gái xuyên không, càng không có ngạo khí của một nữ xuyên không, nàng luôn luôn hèn mọn thấp đầu quỳ gối.“Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch!” Nàng hoảng sợ rút tay mình về, quỳ phục bên chân Tứ a ca Dận Chân.“Là ai” Dận Chân cúi đầu vuốt ngọc ban chỉ trên ngón tay trái của mình, “Lão Bát, lão Cửu, hay là lão Thập tứ? Hoặc là, còn có lão Thập Tam.”Nàng cứng đờ cả người, đầu ra sức dập xuống mặt đất, nước mắt nhỏ trên nền đất lạnh băng. “Tứ gia, nô tỳ chỉ là tiện tịch, thật sự không xứng hầu hạ gia.”Dận Chân dùng sức kéo nàng dậy từ trên đất, ánh mắt đe doạn nhìn nàng “Ngươi nhớ kỹ cho ta, ngươi đã là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân ta, cả đời đều là của ta.”Mỗi đêm, nàng vì hắn mài mực khoác thêm áo, thay quần áo rửa sáng sớm, nàng vì hắn mặc quần áo chải đầu, bưng trà dâng luôn chong một ngòn đèn nhỏ, ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài thư phòng của hắn, tiễn hắn đến phòng của những người phụ nữ khác, rồi lại chờ hắn trở những năm tháng Khang – Ung dài đằng đẵng, nàng vẫn luôn đi sau lưng hắn một bước xa, mi mục thanh đạm đầu cúi lúc đối mặt với sinh tử lại quyết tuyệt, dường như đều khiến người có ảo giác không chút nào ham sống, một người con gái bất cứ lúc nào có thể ngoảnh đầu biến vài người giống như một chén trà xanh, uống ngày càng lâu, càng có thói quen ỷ có nàng ở, chính là cả mọi người đều biết, đây là nô tỳ của Ái Tân Giác La. Dận Chân hắn, là nha đầu buộc tại sinh mạng của hắn.
nua doi thanh tinh